春霁

宋代 黄裳
动润毕化事,清旸却阴翳。披云出寸碧,银色烂盈地。 芳径导众乐,顽冻展群翠。雨霁春且老,良时固难计。 好景归新诗,清樽接佳士。韶光宜夕阳,醉笑莫轻起。
dòng rùn huà shì   qīng yáng què yīn yún chū cùn yín   làn yíng    
fāng jìng dǎo zhòng   wán dòng zhǎn qún cuì chūn qiě lǎo liáng   shí nán    
hǎo jǐng guī xīn shī   qīng zūn jiē jiā shì sháo guāng yáng zuì   xiào qīng