春怀十首

宋代 汪莘
黄鹂占高枝,蝴蝶恋芳草, 达人能岸胡,儿女被春恼。 和风吹衣裳,白日照怀抱。 天地为我园,众目一何小。 东皇行仲月,南极现朱鸟。 虞帝被袗衣,周五在灵沼。 天飞既览德,於{左牛台刃}亦知道。 感此弥恨长,冉冉以空老。
huáng zhàn gāo zhī   dié liàn fāng cǎo  
rén néng àn   ér bèi chūn nǎo  
fēng chuī shang   bái zhào huái 怀 bào  
tiān wèi yuán   zhòng xiǎo  
dōng huáng xíng zhòng yuè   nán xiàn zhū niǎo  
bèi zhěn   zhōu zài líng zhǎo  
tiān fēi lǎn     { zuǒ niú tái rèn   } zhī dào  
gǎn hèn zhǎng   rǎn rǎn kōng lǎo