春怀

宋代 王雱
朝日上屋角,百鸟鸣不休。岂复辨名字,但闻闹钩辀。 乱我读书语,惊我梦寐游。弯弓弹使去,暂去还啾啾。 弹十不得一,穷时来愈稠。投弓坐榻上,咄咄空自尤。 时节使汝鸣,我何为汝雠。
cháo shàng jiǎo   bǎi niǎo míng xiū biàn míng zi   dàn wén nào gōu zhōu
luàn shū   jīng mèng mèi yóu wān gōng dàn shǐ 使   zàn hái jiū jiū
dàn shí   qióng shí lái chóu tóu gōng zuò shàng   duō duō kōng yóu
shí jié shǐ 使 míng   wéi chóu