春后微雪一宿而晴

宋代 范成大
綵胜金幡换物华,垂垂天意晚平沙。东君未破含春蕊,青女先飞剪水花。 夜逐回风鸣瓦垄,晓成疏雨滴檐牙。朝暾不与同云便,烘作晴空万缕霞。
cǎi shèng jīn fān huàn huá   chuí chuí tiān wǎn píng shā dōng jūn wèi hán chūn ruǐ qīng   xiān fēi jiǎn shuǐ huā    
zhú huí fēng míng lǒng   xiǎo chéng shū yán zhāo tūn tóng yún biàn hōng 便   zuò qíng kōng wàn xiá