春后多阴偶成三首用复无逸来贶 其一

元代 赵孟頫
日出晨景澹,散发步中庭。仰见濯濯柳,春风畅人情。 兹晨岂不佳,谁能定阴晴。人生亦良脆,疲劳竟何营。 万事可拨遣,舍道焉求成。
chū chén jǐng dàn   sàn zhōng tíng yǎng jiàn zhuó zhuó liǔ   chūn fēng chàng rén qíng
chén jiā   shuí néng dìng yīn qíng rén shēng liáng cuì   láo jìng yíng
wàn shì qiǎn   shě dào yān qiú chéng