春寒一首

宋代 刘克庄
拨尽寒灰转凛然,抛书数息暖丹田。 蛩吟近作胜前作,鲸吸今年减去年。 薄粥聊糊鲁公口,重裘犹耸孟生肩。 几时风日妍和了,乱插山花藉草眠。
jǐn hán huī zhuǎn lǐn rán   pāo shū shù nuǎn dān tián
qióng yín jìn zuò shèng qián zuò   jīng jīn nián jiǎn nián
báo zhōu liáo gōng kǒu   chóng qiú yóu sǒng mèng shēng jiān
shí fēng yán le   luàn chā shān huā cǎo mián