春寒喜晴

宋代 朱升
雨歇微寒酿晓晴,富翁聊尔锦袍增。迟迟春日堪游子,拂拂东风巳泮冰。 几片墙阴梅雪褪,万丝堤上柳烟凝。诗人陡倚阑干立,更上危楼第一层。
xiē wēi hán niàng xiǎo qíng   wēng liáo ěr jǐn páo zēng chí chí chūn kān yóu   dōng fēng pàn bīng
piàn qiáng yīn méi xuě tuì   wàn shàng liǔ yān níng shī rén dǒu lán gān   gèng shàng wēi lóu céng