春旱天多风赠深甫

宋代 刘敞
春旱天多风,十步不见人。自非势利役,谁肯轻出门。 我亦闭户居,寂寞卧晏温。叹息中庭花,散随扶摇翻。 百芳半摧折,白日或翳昏。安得超尘埃,高乘云雷奔。 壮心更激烈,中热生肺肝。愧君忧陋巷,眷眷迂轻轩。 高论清我怀,忽然失冥烦。
chūn hàn tiān duō fēng   shí jiàn rén fēi shì shuí   kěn qīng chū mén    
  yàn wēn tàn zhōng tíng huā sàn   suí yáo fān    
bǎi fāng bàn cuī shé   bái huò hūn ān chāo chén āi gāo   chéng yún léi bēn    
zhuàng xīn gèng liè   zhōng shēng fèi gān kuì jūn yōu lòu xiàng juàn   juàn qīng xuān    
gāo lùn qīng huái 怀   rán shī míng fán