春寒 其一

宋代 刘攽
越罗裁衫春服新,寒炉委灰无复温。夭桃著花红满槛,弱柳吹线青映门。 岂知天事有反覆,假借专物矜馀恩。平明雪片白似玉,败裘死灰仍纷纷。 女桑吐叶蚕欲生,东郊草绿方趣耕。玄冥欺人人弗信,百虫奋蛰雷已惊。 沈阴驱除坐可待,白日隐隐浮云外。
yuè luó cái shān chūn xīn   hán wěi huī wēn yāo táo zhù huā hóng mǎn kǎn ruò   liǔ chuī xiàn qīng 线 yìng mén    
zhī tiān shì yǒu fǎn   jiǎ jiè zhuān jīn ēn píng míng xuě piàn bái shì bài   qiú huī réng fēn fēn    
sāng cán shēng   dōng jiāo cǎo 绿 fāng gēng xuán míng rén rén xìn bǎi   chóng fèn zhé léi jīng    
shěn yīn chú zuò dài   bái yǐn yǐn yún wài