春寒 其二
清明东风零雨频,晓来料峭寒著人。人言天事不可测,欲回暮春成早春。
花红柳绿皆自若,一气变化宜有神。漆园老人惜光景,求术却老无声影。
忽闻春有再韶时,亦觉身当还壮境。花前一酌心熏然,敢道朱颜非少年。
qīng
清
míng
明
dōng
东
fēng
风
líng
零
yǔ
雨
pín
频
,
xiǎo
晓
lái
来
liào
料
qiào
峭
hán
寒
zhù
著
rén
人
rén
。
yán
人
tiān
言
shì
天
bù
事
kě
不
cè
可
yù
测
,
huí
欲
mù
回
chūn
暮
chéng
春
zǎo
成
chūn
早
春
。
huā
花
hóng
红
liǔ
柳
lǜ
绿
jiē
皆
zì
自
ruò
若
,
yī
一
qì
气
biàn
变
huà
化
yí
宜
yǒu
有
shén
神
qī
。
yuán
漆
lǎo
园
rén
老
xī
人
guāng
惜
jǐng
光
qiú
景
,
shù
求
què
术
lǎo
却
wú
老
shēng
无
yǐng
声
影
。
hū
忽
wén
闻
chūn
春
yǒu
有
zài
再
sháo
韶
shí
时
,
yì
亦
jué
觉
shēn
身
dāng
当
hái
还
zhuàng
壮
jìng
境
huā
。
qián
花
yī
前
zhuó
一
xīn
酌
xūn
心
rán
熏
gǎn
然
,
dào
敢
zhū
道
yán
朱
fēi
颜
shào
非
nián
少
年
。