春寒偶书

宋代 刘子翚
浮云匿晨晖,雨雹惊春昼。 天公号令乖,阴晴变何骤。 小径践芳泥,通渠走寒溜。 风颠万木偃,气凛重帏透。 鵷鸾护巢翔,奈此群雏幼。 拥炉乌薪然,双手慵出袖。 褰帏望空明,屋角见遥岫。 良朋不可招,块处惭孤陋。 青青桃叶长,奕奕兰花秀。 长吟曷咨嗟,佳辰去难又。
yún chén huī   báo jīng chūn zhòu  
tiān gōng hào lìng guāi   yīn qíng biàn zhòu  
xiǎo jìng jiàn fāng   tōng zǒu hán liū  
fēng diān wàn yǎn   lǐn zhòng wéi tòu  
yuān luán cháo xiáng   nài qún chú yòu  
yōng xīn rán   shuāng shǒu yōng chū xiù  
qiān wéi wàng kōng míng   jiǎo jiàn yáo xiù  
liáng péng zhāo   kuài chù cán lòu  
qīng qīng táo zhǎng   lán huā xiù  
cháng yín jiē   jiā chén nán yòu