春旱忽两五绝
秧愁晴暴死,花怕两摧残。
野老非常惧,天公不自安。
yāng
秧
chóu
愁
qíng
晴
bào
暴
sǐ
死
,
huā
花
pà
怕
liǎng
两
cuī
摧
cán
残
。
。
yě
野
lǎo
老
fēi
非
cháng
常
jù
惧
,
tiān
天
gōng
公
bù
不
zì
自
ān
安
。
。