春寒二首

宋代 张耒
漠漠阴还合,迢迢日自长。 云容将雨露,山意自风霜。 栏甲青辞土,园枝笑倚墙。 薄寒能几许,春雨满池塘。
yīn hái   tiáo tiáo zhǎng  
yún róng jiāng   shān fēng shuāng  
lán jiǎ qīng   yuán zhī xiào qiáng  
báo hán néng   chūn mǎn chí táng