春寒二首

宋代 刘克庄
百艺惟诗老始工,未应冻死杜陵翁。 耸肩偏怯春衣薄,曝背尤贪晓日红。 草鼓暖于狨坐子,蒲龛清似肉屏风。 几时天地回生意,只费阳和一点功。
bǎi wéi shī lǎo shǐ gōng   wèi yìng dòng líng wēng  
sǒng jiān piān qiè chūn báo   bèi yóu tān xiǎo hóng  
cǎo nuǎn róng zuò zi   kān qīng shì ròu píng fēng  
shí tiān huí shēng   zhǐ fèi yáng diǎn gōng