春寒初晴
峭寒穿屋透衣裘,欺得诗人两鬓秋。
从此莫教三日暖,花开花落却成愁。
qiào
峭
hán
寒
chuān
穿
wū
屋
tòu
透
yī
衣
qiú
裘
,
qī
欺
dé
得
shī
诗
rén
人
liǎng
两
bìn
鬓
qiū
秋
。
cóng
从
cǐ
此
mò
莫
jiào
教
sān
三
rì
日
nuǎn
暖
,
huā
花
kāi
开
huā
花
luò
落
què
却
chéng
成
chóu
愁
。