春寒

唐代 吴融
固教梅忍落,体与杏藏娇。已过冬疑剩,将来暖未饶。 玉阶残雪在,罗荐暗魂销。莫问王孙事,烟芜正寂寥。
jiào méi rěn luò   xìng cáng jiāo guò dōng shèng   jiāng lái nuǎn wèi ráo
jiē cán xuě zài   luó jiàn àn hún xiāo wèn wáng sūn shì   yān zhèng liáo