春寒

唐代 李群玉
拨火垂帘夕,将暄向冷天。闷斟壶酒暖,愁听雨声眠。 处世心悠尔,干时思索然。春光看已半,明日又藏烟。
huǒ chuí lián   jiāng xuān xiàng lěng tiān mèn zhēn jiǔ nuǎn   chóu tīng shēng mián
chǔ shì xīn yōu ěr   gàn shí suǒ rán chūn guāng kàn bàn   míng yòu cáng yān