春寒

宋代 张耒
客舍逢桃李,清樽聊自欢。 梦中经夜雨,醉里度春寒。 草色远还绿,鸟声晴更繁。 预期多病眼,花发更辞看。
shè féng táo   qīng zūn liáo huān  
mèng zhōng jīng   zuì chūn hán  
cǎo yuǎn hái 绿   niǎo shēng qíng gèng fán  
duō bìng yǎn   huā gèng kàn