春寒

元代 赵孟頫
夜雨鸣高枕,春寒入敝袍。时光自花柳,吾意岂蓬蒿。 失色黄金尽,知音白雪高。山林隐未得,空觉此生劳。
míng gāo zhěn   chūn hán páo shí guāng huā liǔ   péng hāo
shī huáng jīn jǐn   zhī yīn bái xuě gāo shān lín yǐn wèi   kōng jué shēng láo