春寒

宋代 周密
柘叶烟浓乍起蚕,楝花风冷已闻鹃。病来应被垂杨笑,三月春衣未褪绵。
zhè yān nóng zhà cán   liàn huā fēng lěng wén juān bìng lái yīng bèi chuí yáng xiào   sān yuè chūn wèi tuì mián