春谷诗 为竺西和尚赋

明代 刘基
条风自东来,雪消春谷暖。荒畦碧草短,清池细泉缓。 溪花明锦绣,时禽响弦筦。道人闲无事,习惯牛头懒。 过桥禅杖落,仕石袈裟袒。日暮精舍归,灯龛白云满。
tiáo fēng dōng lái   xuě xiāo chūn nuǎn huāng cǎo duǎn   qīng chí quán huǎn
huā míng jǐn xiù   shí qín xiǎng xián guǎn dào rén xián shì   guàn niú tóu lǎn
guò qiáo chán zhàng luò   shì shí jiā shā tǎn jīng shè guī   dēng kān bái yún mǎn