春归次金陵

唐代 吴融
春阴漠漠覆江城,南国归桡趁晚程。水上驿流初过雨, 树笼堤处不离莺。迹疏冠盖兼无梦,地近乡园自有情。 便被东风动离思,杨花千里雪中行。
chūn yīn jiāng chéng   nán guó guī ráo chèn wǎn chéng shuǐ shàng 驿 liú chū guò  
shù lóng chù yīng shū guān gài jiān mèng   jìn xiāng yuán yǒu qíng
biàn 便 bèi dōng fēng dòng   yáng huā qiān xuě zhōng háng