春闺辞二首

唐代 李中
卷帘迟日暖,睡起思沈沈。辽海音尘远,春风旅馆深。 疏篁留鸟语,曲砌转花阴。寄语长征客,流年不易禁。 不得辽阳信,春心何以安。鸟啼窗树晓,梦断碧烟残。 绿鉴开还懒,红颜驻且难。相思谁可诉,时取旧书看。
juàn lián chí nuǎn   shuì shěn shěn liáo hǎi yīn chén yuǎn   chūn fēng guǎn shēn
shū huáng liú niǎo   zhuǎn huā yīn cháng zhēng   liú nián jìn
liáo yáng xìn   chūn xīn ān niǎo chuāng shù xiǎo   mèng duàn yān cán
绿 jiàn kāi hái lǎn   hóng yán zhù qiě nán xiāng shuí   shí jiù shū kàn