春归昌谷

唐代 李贺
束发方读书,谋身苦不早。终军未乘传,颜子鬓先老。 天网信崇大,矫士常慅慅。逸目骈甘华,羁心如荼蓼。 旱云二三月,岑岫相颠倒。谁揭赪玉盘,东方发红照。 春热张鹤盖,兔目官槐小。思焦面如病,尝胆肠似绞。 京国心烂漫,夜梦归家少。发轫东门外,天地皆浩浩。 青树骊山头,花风满秦道。宫台光错落,装尽偏峰峤。 细绿及团红,当路杂啼笑。香风下高广,鞍马正华耀。 独乘鸡栖车,自觉少风调。心曲语形影,只身焉足乐。 岂能脱负檐,刻鹤曾无兆。幽幽太华侧,老柏如建纛。 龙皮相排戛,翠羽更荡掉。驱趋委憔悴,眺览强容貌。 花蔓阂行輈,縠烟暝深徼。少健无所就,入门愧家老。 听讲依大树,观书临曲沼。知非出柙虎,甘作藏雾豹。 韩鸟处矰缴,湘鯈在笼罩。狭行无廓落,壮士徒轻躁。
shù fāng shū   móu shēn zǎo zhōng jūn wèi chéng chuán   yán zi bìn xiān lǎo
tiān wǎng xìn chóng   jiǎo shì cháng sāo sāo pián gān huá   xīn liǎo
hàn yún èr sān yuè   cén xiù xiāng diān dào shuí jiē chēng pán   dōng fāng hóng zhào
chūn zhāng gài   guān huái xiǎo jiāo miàn bìng   cháng dǎn cháng shì jiǎo
jīng guó xīn làn màn   mèng guī jiā shǎo rèn dōng mén wài   tiān jiē hào hào
qīng shù shān tóu   huā fēng mǎn qín dào gōng tái guāng cuò luò   zhuāng jǐn piān fēng jiào
绿 tuán hóng   dāng xiào xiāng fēng xià gāo guǎng 广   ān zhèng huá yào 耀
chéng chē   jué shǎo fēng diào xīn xíng yǐng   zhī shēn yān
néng tuō yán   céng zhào yōu yōu tài huá   lǎo bǎi jiàn dào
lóng xiàng pái jiá   cuì gèng dàng diào wěi qiáo cuì   tiào lǎn qiáng róng mào
huā màn xíng zhōu   yān míng shēn jiǎo shǎo jiàn suǒ jiù   mén kuì jiā lǎo
tīng jiǎng shù   guān shū lín zhǎo zhī fēi chū xiá   gān zuò cáng bào
hán niǎo chù zēng jiǎo   xiāng tiáo zài lǒng zhào xiá xíng kuò luò   zhuàng shì qīng zào