春光好

宋代 张元干
吴绫窄,藕丝重。一钩红。翠被眠时常要人暖,著怀中。 六幅裙窣轻风。见人遮尽行踪。正是踏青天气好,忆弓弓。
líng zhǎi   ǒu zhòng gōu hóng cuì bèi mián shí cháng yào rén nuǎn   zhù huái 怀 zhōng
liù qún qīng fēng jiàn rén zhē jìn xíng zōng zhèng shì qīng tiān hǎo   gōng gōng