春光好

宋代 张元干
疏雨洗,细风吹。淡黄时。不分小亭芳草绿,映檐低。 楼下十二层梯。日长影里莺啼。倚遍阑干看尽柳,忆腰肢。
shū   fēng chuī dàn huáng shí fēn xiǎo tíng fāng cǎo 绿   yìng yán
lóu xià shí èr céng zhǎng yǐng yīng biàn lán gān kàn jǐn liǔ   yāo zhī