春光好

宋代 王濯
和醉梦,上峥嵘。忆娉婷。回首锦江烟一色,不分明。 翻为离别牵情。娇啼外、没句丁宁。紫陌绿窗多少恨,两难平。
zuì mèng   shàng zhēng róng pīng tíng huí shǒu jǐn jiāng yān   fēn míng
fān wèi bié qiān qíng jiāo wài méi dīng níng 绿 chuāng duō shǎo hèn   liǎng nán píng