春光好

宋代 蔡伸
鸾屏掩,翠衾香。小兰房。回首当时云雨梦,两难忘。 如今水远山长。凭鳞翼、难叙衷肠。况是教人无可恨,一味思量。
luán píng yǎn   cuì qīn xiāng xiǎo lán fáng huí shǒu dāng shí yún mèng   liǎng nán wàng
jīn shuǐ yuǎn shān cháng píng lín nán zhōng cháng kuàng shì jiào rén hèn   wèi liáng