春光好

唐代 薛琼
抛菱镜,罢晨妆。倚南窗。风洒桐花点笔床。彩毫香。 梦里曾拈佳句,醒来更费思量。一半模糊思不起,系人肠。
pāo líng jìng   chén zhuāng nán chuāng fēng tóng huā diǎn chuáng cǎi háo xiāng
mèng céng niān jiā   xǐng lái gèng fèi liáng bàn   rén cháng