纯甫出释

宋代 王安石
画史纷纷何足数,惠崇晚出吾最许。旱云六月涨林莽,移我翛然堕洲渚。 黄芦低摧雪翳土,凫雁静立将俦侣。往时所历今在眼,沙平水澹西江浦。 暮气沈舟暗鱼罟,攲眠呕轧如闻橹。颇疑道人三昧力,异域山川能断取。 方诸承水调幻药,洒落生绡变寒暑。金坡巨然山数堵,粉墨空多真漫与。 大梁崔白亦善画,曾见桃花净初吐。酒酣弄笔起春风,便恐漂零作红雨。 流莺探枝婉欲语,蜜蜂掇蕊随翅股。一时二子皆绝艺,裘马穿羸久羁旅。 华堂岂惜万黄金,苦道今人不如古。
huà shǐ fēn fēn shù   huì chóng wǎn chū zuì hàn yún liù yuè zhǎng lín mǎng   xiāo rán duò zhōu zhǔ    
huáng cuī xuě   yàn jìng jiāng chóu wǎng shí suǒ jīn zài yǎn shā   píng shuǐ dàn jiāng 西    
shěn zhōu àn   mián ǒu zhá wén dào rén sān mèi   shān chuān néng duàn    
fāng zhū chéng shuǐ diào huàn yào   luò shēng xiāo biàn hán shǔ jīn rán shān shù fěn   kōng duō zhēn màn    
liáng cuī bái shàn huà   céng jiàn táo huā jìng chū jiǔ hān nòng chūn fēng biàn   kǒng 便 piāo líng zuò hóng    
liú yīng tàn zhī wǎn   fēng duō ruǐ suí chì shí èr zi jiē jué qiú   chuān léi 穿 jiǔ    
huá táng wàn huáng jīn   dào jīn rén