春分后一日山堂述事 其一

宋代 张镃
永日柴扉手自关,不惊时序若循环。鍊成黄土为真药,守得青苔遍假山。 戊巳燕知随鸟历,西南樱喜趁花斑。春光莫恨中分过,能使时长始是閒。
yǒng chái fēi shǒu guān   jīng shí ruò xún huán liàn chéng huáng wéi zhēn yào shǒu   qīng tái biàn jiǎ shān    
yàn zhī suí niǎo   西 nán yīng chèn huā bān chūn guāng hèn zhōng fēn guò néng   shǐ shí 使 cháng shǐ shì xián