春风行

明代 杨基
春风吹花快如剪,柳条婆娑颜色浅。 四更急雨作轻寒,零落余香上苔藓。 街泥污人不出户,强以一樽聊自遣。 西家酒熟复苦贵,收拾春衣倩人典。 斋厨久断鱼肉腥,细嚼芹菹胜禁脔。 时平戚戚恐寒饥,况乃厄运愁不免。 丑妻念我忧无薪,私爨破箦炊户楗。 客来嗟吁但枯坐,惭愧不得具茶荈。 今朝棠梨开一花,天气自佳日色篽。 西南诸峰宛在望,暖霭晴烟张翠筜。 去年骢马虎丘前,醉折樱桃随步辇。 只今咫尺烽火隔,高栅长营依堑转。 极目郊原草树空,那得锄犁到沟畎。 东吴自经五世乱,四百余年绝兵燹。 物盛还衰满则亏,此理甚明知者鲜。 嗟予亲老诸弟隔,昼夜蹙额眉不展。 巷哭邻呼不敢闻,何暇谆谆问牛喘。 楼前旌旗芳草阔,紫燕未归帘半卷。 呼儿插花向晴昊,手把短须吟更拈。 准拟青鞋到处游,绕堤蒲柳春泥软。
chūn fēng chuī huā kuài jiǎn   liǔ tiáo suō yán qiǎn
gēng zuò qīng hán   líng luò xiāng shàng tái xiǎn
jiē rén chū   qiáng zūn liáo qiǎn
西 jiā jiǔ shú guì   shōu shí chūn qiàn rén diǎn
zhāi chú jiǔ duàn ròu xīng   jué qín shèng jìn luán
shí píng kǒng hán   kuàng nǎi è yùn chóu miǎn
chǒu niàn yōu xīn   cuàn chuī jiàn
lái jiē dàn zuò   cán kuì chá chuǎn
jīn zhāo táng kāi huā   tiān jiā
西 nán zhū fēng wǎn zài wàng   nuǎn ǎi qíng yān zhāng cuì dāng
nián cōng qiū qián   zuì zhé yīng táo suí niǎn
zhī jīn zhǐ chǐ fēng huǒ   gāo zhà zhǎng yíng qiàn zhuǎn
jiāo yuán cǎo shù kōng   de chú dào gōu quǎn
dōng jīng shì luàn   bǎi nián jué bīng xiǎn
shèng hái shuāi mǎn kuī   shén míng zhī zhě xiān
jiē qīn lǎo zhū   zhòu é méi zhǎn
xiàng lín gǎn wén   xiá zhūn zhūn wèn niú chuǎn
lóu qián jīng fāng cǎo kuò   yàn wèi guī lián bàn juǎn
ér chā huā xiàng qíng hào   shǒu duǎn yín gèng niān
zhǔn qīng xié dào chù yóu   rào liǔ chūn ruǎn