春风扇微和

唐代 张烜
木德生和气,微微入曙风。暗催南向叶,渐翥北归鸿。 澹荡侵冰谷,悠扬转蕙丛。拂尘回广路,泛籁过遥空。 暖上烟光际,云移律候中。扶摇如可借,从此戾苍穹。
shēng   wēi wēi shǔ fēng àn cuī nán xiàng   jiàn zhù běi guī hóng 鸿
dàn dàng qīn bīng   yōu yáng zhuǎn huì cóng chén huí guǎng 广   fàn lài guò yáo kōng
nuǎn shàng yān guāng   yún hòu zhōng yáo jiè   cóng cāng qióng