春风曲

近现代 傅义
潮来潮去高复低,日升日落朝旋暮。春风却是最温馨,教人不可等闲度。 云雾吹开万里晴,送来莺燕忒撩情。花香阵阵牵衣袂,殷殷邀约踏莎行。 青春结伴乘风去,沿途检阅花无数。就中桃李最芬芳,古今少艾长倾慕。 谁云同是断肠花,百媚千娇徒自夸。得被春风一摩抚,不辞身遽委泥沙。 杜宇为君悲不已,云雀飞鸣仍自喜。爱仿千山百鸟声,声声无誉亦无毁。 姚黄魏紫花中王,从容行来自堂堂。芍药亲昵成艳侣,翻令春暮更辉煌。 况有酴醾为后劲,榴红莲白联翩进。秋冬梅菊又高超,年年松柏如春盛。 昔时联袂踏春人,春来犹否忆前尘?但愿春风长护惜,留得樽前矍铄身。 韶华去我头不掉,我目送之坦然笑。安享高龄堪自豪,斯心永葆如年少。
cháo lái cháo gāo   shēng luò cháo xuán chūn fēng què shì zuì wēn xīn jiào   rén děng xián    
yún chuī kāi wàn qíng   sòng lái yīng yàn liāo qíng huā xiāng zhèn zhèn qiān mèi yīn   yīn yāo yuē suō xíng    
qīng chūn jié bàn chéng fēng   yán 沿 jiǎn yuè huā shù jiù zhōng táo zuì fēn fāng   jīn shào ài zhǎng qīng    
shuí yún tóng shì duàn cháng huā   bǎi mèi qiān jiāo kuā bèi chūn fēng   shēn wěi shā    
wèi jūn bēi   yún què fēi míng réng ài fǎng qiān 仿 shān bǎi niǎo shēng shēng   shēng huǐ    
yáo huáng wèi huā zhōng wáng   cóng róng xíng lái táng táng sháo yào qīn chéng yàn fān   lìng chūn gēng huī huáng    
kuàng yǒu wèi hòu jìn   liú hóng lián bái lián piān jìn qiū dōng méi yòu gāo chāo nián   nián sōng bǎi chūn shèng    
shí lián mèi chūn rén   chūn lái yóu fǒu qián chén   dàn yuàn chūn fēng zhǎng   liú zūn qián jué shuò shēn  
sháo huá tóu diào   sòng zhī tǎn rán xiào ān xiǎng gāo líng kān háo   xīn yǒng bǎo nián shào