春风袅娜·被梁间双燕

宋代 冯伟寿
被梁间双燕,话尽春愁。朝粉谢,午花柔。倚红阑故与,蝶围蜂绕,柳绵无数,飞上搔头。凤管声圆,蚕房香暖,笑挽罗衫须少留。隔院兰馨趁风远,邻墙桃影伴烟收。 些子风情未减,眉头眼尾,万千事、欲说还休。蔷薇露,牡丹球。殷勤记省,前度绸缪。梦里飞红,觉来无觅,望中新绿,别后空稠。相思难偶,欢无情明月,今年已是,三度如钩。
bèi liáng jiān shuāng yàn   huà jǐn chūn chóu cháo fěn xiè   huā róu hóng lán   dié wéi fēng rào   liǔ mián shù   fēi shàng sāo tóu fèng guǎn shēng yuán   cán fáng xiāng nuǎn   xiào wǎn luó shān shǎo liú yuàn lán xīn chèn fēng yuǎn   lín qiáng táo yǐng bàn yān shōu
xiē fēng qíng wèi jiǎn   méi tóu yǎn wěi   wàn qiān shì shuō hái xiū qiáng wēi   dan qiú yīn qín shěng   qián chóu móu mèng fēi hóng   jué lái   wàng zhōng xīn 绿   bié hòu kōng chóu xiāng nán ǒu   huān qíng míng yuè   jīn nián shì   sān gōu