春风

宋代 王安石
春风吹园杂花开,青天露坐始此回。 一杯一杯复一杯,笑言溢口何欢咍。 古人白骨生青苔,我独不饮何为哉。 何时出得禁酒国,垒麴便筑糟丘台。
chūn fēng chuī yuán huā kāi   qīng tiān zuò shǐ huí
bēi bēi bēi   xiào yán kǒu huān hāi
rén bái shēng qīng tái   yǐn wéi zāi
shí chū jìn jiǔ guó   lěi biàn 便 zhù zāo qiū tái