春风

宋代 张镃
春风日日过东墙,睡起人閒蝶自忙。 吹尽玫瑰能底惜,只缘销去一年香。
chūn fēng guò dōng qiáng   shuì rén xián dié máng  
chuī jǐn méi guī néng   zhī yuán xiāo nián xiāng