春风

宋代 孔平仲
春风扫浮云,万里青天出。三星次第呈,明月入我室。 昨宵苦阴雨,并坐不见膝。相去能几时,皎皎如白日。
chūn fēng sǎo yún   wàn qīng tiān chū sān xīng chéng míng   yuè shì    
zuó xiāo yīn   bìng zuò jiàn xiāng néng shí jiǎo   jiǎo bái