春风

宋代 梅尧臣
常愁春云低,谁料春风恶。 摇扇无定响,折干时闻落。 吹花拥细草,送两来高阁。 江燕倚身轻,逆飞前复却。
cháng chóu chūn yún   shéi liào chūn fēng è  
yáo shàn dìng xiǎng   shé qián shí wén luò  
chuī huā yōng cǎo   sòng liǎng lái gāo  
jiāng yàn shēn qīng   fēi qián què