春佃六首 其一

明代 释函是
幽谷逢春至,蔼然鬯予情。江流日以长,山鸟时一鸣。 重云蔽群木,冥蒙遂所生。斯人独不然,耳目馀聪明。 万物纷其前,安得返无名。役役百年中,毁誉争虚声。 何不乘青阳,优游同耦耕。旷观古与今,贤智多无成。 惜此荷锄人,来往空生平。
yōu féng chūn zhì   ǎi rán chàng qíng jiāng liú zhǎng shān   niǎo shí míng    
zhòng yún qún   míng méng suì suǒ shēng rén rán ěr   cōng ming    
wàn fēn qián   ān fǎn míng bǎi nián zhōng huǐ   zhēng shēng    
chéng qīng yáng   yōu yóu tóng ǒu gēng kuàng guān jīn xián   zhì duō chéng    
chú rén   lái wǎng kōng shēng píng