春登永安寺

宋代 张宪
宿雨忽开雾,凭高散旅愁。 野烟啼翠鸟,庭草卧青牛。 怪石尖于剑,长杉高过楼。 尚怀登绝顶,东北望杭州。
宿 kāi   píng gāo sàn chóu  
yān cuì niǎo   tíng cǎo qīng niú  
guài shí jiān jiàn   zhǎng shān gāo guò lóu  
shàng huái 怀 dēng jué dǐng   dōng běi wàng háng zhōu