春从天上来 退隐

元代 王旭
绿鬓凋零。看几度、人间春蝶秋萤。天地为室,山海为屏。 收浩气、入沉冥。便囊金探尽,犹自有、诗笔通灵。谢红尘。 且游心汗漫,濯发清泠。 平生眼中豪杰,试屈指年来,稀似晨星。虎豹关深,风波路远,幽梦不到王庭。 任浮云千变,青山色、万古长青。醉魂醒。有寒镫一点,相伴荧荧。
绿 bìn diāo líng kàn rén jiān chūn dié qiū yíng tiān wèi shì   shān hǎi wèi píng
shōu hào chén míng biàn 便 náng jīn tàn jǐn   yóu yǒu shī tōng líng xiè hóng chén
qiě yóu xīn hàn màn   zhuó qīng líng
píng shēng yǎn zhōng háo jié   shì zhǐ nián lái   shì chén xīng bào guān shēn   fēng yuǎn   yōu mèng dào wáng tíng
rèn yún qiān biàn   qīng shān wàn cháng qīng zuì hún xǐng yǒu hán dèng diǎn   xiāng bàn yíng yíng