春从天上来 梅花

清代 贺双卿
自笑恹恹。费半晌春忙,去省花尖。玉容憔悴,知为谁添。 病来分与花嫌。正腊衣催洗,春波冷、素腕愁沾。硬东风、枉寒香一度,新月纤纤。 多情。满天坠粉,偏只累双卿,梦里空拈。与蝶招魂,替莺拭泪,夜深偷诵楞严。 有伤春佳句,酸和苦,生死俱甜。祝花年。向观音稽首,掣遍灵签。
xiào yān yān fèi bàn shǎng chūn máng   shěng huā jiān róng qiáo cuì   zhī wèi shuí tiān
bìng lái fēn huā xián zhèng cuī   chūn lěng wàn chóu zhān yìng dōng fēng wǎng hán xiāng   xīn yuè xiān xiān
duō qíng mǎn tiān zhuì fěn   piān zhǐ lèi shuāng qīng   mèng kōng niān dié zhāo hún   yīng shì lèi   shēn tōu sòng lèng yán
yǒu shāng chūn jiā   suān   shēng tián zhù huā nián xiàng guān yīn shǒu   chè biàn líng qiān