春从天上来·海上回槎

宋代 张俨
海上回槎。认旧时鸥鹭,犹恋蒹葭。影散香消,水流云在,疏树十里寒沙。难问钱塘苏小,都不见、擘竹分茶。更堪嗟。似荻花江上,谁弄琵琶。烟霞。自延晚照,尽换了西林,窈窕纹纱。蝴蝶飞来,不知是梦,犹疑春在邻家。一掬幽怀难写,春何处、春已天涯。减繁华。是山中杜宇,不是杨花。
hǎi shàng huí chá rèn jiù shí ōu   yóu liàn jiān jiā yǐng sàn xiāng xiāo   shuǐ liú yún zài   shū shù shí hán shā nán wèn qián táng xiǎo   dōu jiàn bāi zhú fēn chá gèng kān jiē shì huā jiāng shàng   shuí nòng pa yān xiá yán wǎn zhào   jǐn huàn le 西 lín   yǎo tiǎo wén shā dié fēi lái   zhī shì mèng   yóu chūn zài lín jiā yōu huái 怀 nán xiě   chūn chǔ chūn tiān jiǎn fán huá shì shān zhōng   shì yáng huā