春从天上来 广陵冬夜,与松云子论五音二变

元代 张铸
还相为宫,犁然律吕之均,雅俗之应也。不觉漏下,月满霜空,神情爽发。松云子吹春从天上来曲,音韵凄远。予亦飘然作霞外飞仙想,因倚歌和之,用纪客次胜趣。是夕丙子孟冬十又三夕也袅袅秋风。听响彻云间,彩凤啼雄。嬴女飞下,玉佩玲珑。肠断十二台空。渺霜天如海,写不尽、楚客情浓。烛销红。更锵金振羽,变徵移宫。扬州旧时月色,叹水调如今,离唱谁工。露叶残蛾,蟾花遗粉,寂寞琼树香中。问坡仙何处,沧江上、鹤梦无踪。思难穷。把一襟幽怨,吹与鱼
hái xiāng wéi gōng   rán zhī jūn   zhī yīng jué lòu xià   yuè mǎn shuāng kōng   shén qíng shuǎng sōng yún chuī chūn cóng tiān shàng lái   yīn yùn yuǎn piāo rán zuò xiá wài fēi xiān xiǎng   yīn zhī   yòng shèng shì bǐng mèng dōng shí yòu sān niǎo niǎo qiū fēng tīng xiǎng chè yún jiān   cǎi fèng xióng yíng fēi xià   pèi líng lóng cháng duàn shí èr tái kōng miǎo shuāng tiān hǎi   xiě jìn chǔ qíng nóng zhú xiāo hóng gèng qiāng jīn zhèn   biàn zhǐ gōng yáng zhōu jiù shí yuè   tàn shuǐ diào jīn   chàng shuí gōng cán é   chán huā fěn   qióng shù xiāng zhōng wèn xiān chǔ   cāng jiāng shàng mèng zōng nán qióng jīn yōu yuàn   chuī