春从天上来

元代 张翥
袅袅秋风。听响彻云间,彩凤啼雄。嬴女飞下,玉佩玲珑。 肠断十二台空。渺霜天如海,写不尽、楚客情浓。烛销红。 更锵金振羽,变徵移宫。 扬州旧时月色,叹水调如今,离唱谁工。露叶残蛾,蟾花遗粉,寂寞琼树香中。 问坡仙何处,沧江上、鹤梦无踪。思难穷。把一襟幽怨,吹与鱼龙。
niǎo niǎo qiū fēng tīng xiǎng chè yún jiān cǎi   fèng xióng yíng fēi xià pèi   líng lóng      
cháng duàn shí èr tái kōng miǎo shuāng tiān hǎi xiě   jìn chǔ qíng nóng zhú xiāo hóng        
gèng qiāng jīn zhèn   biàn zhǐ gōng  
yáng zhōu jiù shí yuè   tàn shuǐ diào jīn   chàng shuí gōng cán é chán   huā fěn   qióng shù xiāng zhōng    
wèn xiān chǔ   cāng jiāng shàng mèng zōng nán qióng jīn yōu yuàn chuī   lóng