春从天上来

元代 佚名
识破荣枯。万事俱忘,宴处村墟。盖世功名,掀天富贵,不免被物驰驱。 叹南柯梦里,断送了、多少贤愚。这田庐。算人人有分,谁肯归欤。 独余洒然脱颖,任运止逍遥,自在无拘。蓑笠间堆,琴书高挂,活计冷淡潇疏。 向松间石上,吟风月、云水情摅。伴清虚,枕烟霞高卧,真乐无余。
shí róng wàn shì wàng   yàn chǔ cūn gài shì gōng míng   xiān tiān guì   miǎn bèi chí
tàn nán mèng   duàn sòng le duō shǎo xián zhè tián suàn rén rén yǒu fèn   shuí kěn guī
rán tuō yǐng   rèn yùn zhǐ xiāo yáo   zai suō jiān duī   qín shū gāo guà   huó lěng dàn xiāo shū
xiàng sōng jiān shí shàng   yín fēng yuè yún shuǐ qíng shū bàn qīng   zhěn yān xiá gāo   zhēn