春从天上来

元代 佚名
乐道安贫。叹自古英雄,林下无人。满堂金玉,谓授儿孙。 毕竟与属亲。问当初无物,被贪爱、引入迷津。早抽身。 向槐安宫内,刚恁劳神。朝菌蟪蛄短景,又岂信壶中,别有长春。 暂游万里,少别千年,归去跨凤骖麟。念浮生一瞬,几度见、沧浪扬尘。 莫因循。彼空华扬艳,轻丧天真。
dào ān pín tàn yīng xióng   lín xià rén mǎn táng jīn   wèi shòu ér sūn
jìng shǔ qīn wèn dāng chū   bèi tān ài yǐn jīn zǎo chōu shēn
xiàng huái ān gōng nèi   gāng nèn láo shén zhāo jūn huì duǎn jǐng   yòu xìn zhōng   bié yǒu cháng chūn
zàn yóu wàn   shǎo bié qiān nián   guī kuà fèng cān lín niàn shēng shùn   jiàn cāng làng yáng chén
yīn xún kōng huá yáng yàn   qīng sàng tiān zhēn