春词七首

宋代 白玉蟾
晴帘暖幕笑如烘,春事还归缥缈中。 红药一枝寒食过,东风万点海棠空。
qíng lián nuǎn xiào hōng   chūn shì hái guī piāo miǎo zhōng  
hóng yào zhī hán shí guò   dōng fēng wàn diǎn hǎi táng kōng