春词二首

宋代 张嵲
无复余声到耳边,衡门不闭亦萧然。 风枝鸟语皆无赖,每向春晴聒昼眠。
shēng dào ěr biān   héng mén xiāo rán  
fēng zhī niǎo jiē lài   měi xiàng chūn qíng guā zhòu mián